You need Java to see this applet.
Phuong Tien Thong Tin Cua Than Huu Ti Nan Viet Nam sau ngay 14-3-1989 tai Thai Lan

                         NÀNG THƠ VỚI GÃ SI TÌNH.
                                                
                                                              Tặng bạn hiền.

Gã vốn dĩ bình bình không có gì vượt trội so với những người khác,
nhưng nếu gần hắn cũng có lúc thấy hắn gàn gàn và dấm dớ dăm ba câu thơ
. phì phà thả khói và trầm ngâm bên ly cà phê buổi sáng, cũng có cái gì đó
khang khác với những người chung quanh.
Mọi người ở đây cùng cảnh ngộ như nhau, cũng có những ước mơ và hy vọng
về một tương lai sáng lạng nơi miền đất hứa, đó là trại tỵ nạn Sikiew-Thái
lan, nơi đấy biết bao buồn vui gian khổ. Những tháng ngày nắng nóng như
thiêu, những đêm đông về lạnh giá, căn nhà chật chội với cả hàng trăm con  
người, vô tình trở nên ấm áp hơn.
 Hắn có gian nhà ngoài hiên. Bấy giờ cũng gọi là “đại gia” tương đối
thoải mái không như những gã con bà phước như tôi. Hắn và tôi tuổi tác
ngang nhau; tạm gọi hắn là người hiền lành và trí thức, không như tôi một
thằng tôi du thủ - du thực, quen với rượu và nóng nảy như Trương Phi. Người
thương mến thì ít, kẻ ghét thì nhiều, ấy là do cái tánh chẳng biết nịnh hót ai
bao giờ. Hắn thì ngược lại, chẳng nịnh cũng chẳng khen ai, vui thì nói dăm ba
câu không thì lủi như con cá chạch lấu.
 Cho đến một hôm bổng dưng hắn như hoài cảm về một thủa yêu người và
hứng chí kể cho tôi nghe về những ngày xa xưa đó. Yêu và được yêu đối với
hắn như thế là trọn vẹn, như một với một là hai. Đó là cái sai lầm duy nhất
của một kẻ được yêu. Đối với hắn thôi!
 Cô ấy rất mộng mơ và hiền - xinh, tôi nghĩ thế! Chứ hắn có nói người yêu
hắn đẹp hay xấu đâu. Hoài niệm và tiếng lòng chùng xuống theo dòng
chuyện tuôn trào như  ngọn núi lửa đã âm ỉ từ lâu. Hắn nói:
-        Tao thấy vì yêu con người dễ thành nhạc sĩ, văn sĩ, thi sĩ lắm mày nhỉ?
Tôi cũng ừ một tiếng cho qua. Hắn nói tiếp:
-        Tao yêu cô ấy và cứ nghĩ hai đứa sẽ bị sợi dây tơ hồng cột chặt vào
nhau, nhưng rồi tình yêu nó hết thời gian thăng hoa, nó băng như cánh diều
mày ạ! Cô ấy đi không một lời từ giã.
Tôi hỏi:
-        Cô ấy đi đâu! Lấy chồng hả?
Hắn bảo:
-        Mẹ kiếp! Để tao kể cho nghe. Cô ấy bỏ tao mà đi vượt biên mày ạ,
chẳng rủ tao đi. Âm thầm không nói một lời. Theo mày cô ấy có yêu tao
không?
Tôi trả lời:
-        Mày hỏi tao, tao hỏi ai. Yêu thì yêu, nhưng cô ấy yêu tự do hơn yêu
mày. Cô ấy chưa muốn mày lấy sợi dây xích cột đời cô lại với những nồi -
niêu soong - chảo.
Hắn hứ một tiếng rồi tiếp:
-        Mẹ khiếp nói chuyện tình yêu với mày chán bỏ mẹ! Mày chả hiểu gì về
tình yêu hả thằng nỡm.
Tôi phá lên cười và nói với hắn:
-Tao hiểu ý mày rồi, vì thế mày mới vượt biên sang đây chứ gì. Bây giờ mày
có liên lạc được với nàng ấy không?
Hắn lắc đầu và nói rằng:
-        Chắc bây giờ cô ấy có chồng rồi, nhớ làm gì đến mình. Quê không ra
quê thành không ra thành.Cô ấy chắc không biết tao đang ở Sikiew này đâu.
Nhưng tao phải công nhận cô nàng biết làm thơ mày ạ, cũng hay ra phết.
Nhìn hắn rít hơi thuốc Krong thíp rồi ngửa cổ, nhả ra vài ba cái vòng tròn, đôi
mắt hắn như xa xăm lắm. Tôi biết là hắn nhớ về cô nàng, hắn đang hình
dung về những ngày yêu đương đó. Một thủa yêu người và cô nàng là một
Nàng Thơ trong hắn.
Hắn là ai! Rất đỗi bình thường như bao gả đàn ông khác trên đời này vậy.
Nhưng không! Theo tôi hắn khác người. Khác ở chỗ là hắn vẫn yêu và không
giận người ấy, vì chuyện bỏ hắn mà đi vượt biên. Hắn phải cảm ơn cô nàng,
vì nhờ thế hắn mới quyết chí ra đi. Đi cho biết bến bờ. Đi cho thấy mình yêu,
cho thấy chữ Si là gì.
Hắn là thế, và thời gian qua đi không dừng lại chờ ai bao giờ. Hắn bây giờ ở
đất trời tự do, hắn có tìm cô nàng Thơ của hắn hay không? Theo tôi chắc là
không. Cô ấy bây giờ ra sao? Hắn cũng tự hiểu. Hai mươi mấy năm rồi còn
gì. Dòng thời gian trôi đi miệt mài sô đẩy thành những định mệnh khác nhau.
Cuộc sống không như mọi người nghĩ như khi còn ở Sikiew. Miền đất
hứa, hay nợ áo cơm. Tuổi đời qua nhanh, ai còn ai!
 Hắn có còn ngồi bên ly cà phê mỗi sáng, có vô thường trong mỗi chiều mưa
với nàng Thơ của hắn. Hay bây giờ đã quên, và có phải lâu lắm rồi không
nhớ đến nữa.

          Em ở đâu, dường như trong trí não
          Không hẹn thề, ta mãi vẫn thủy chung.
          Bến bờ xưa trong cõi tạm ơ hờ
          Xin gói ghém thành cung tơ trầm mặc.

 Nàng là tình yêu vô cùng, hắn bỗng chốc vươn vai sau một giấc mộng tình;
hóa thành những bài thơ dang dở, dù biết rằng gả si tình đó đang trăn trở rất
nhiều nơi phía trời xa. Hẳn vẫn chờ dịp nào đó tặng cho đời cung trầm bổng
yêu thương.
                        
                                                              Đặng Trần Sikiew.



                                                               Trở về