You need Java to see this applet.
Phuong Tien Thong Tin Cua Than Huu Ti Nan Viet Nam sau ngay 14-3-1989 tai Thai Lan

                                     HƯƠNG XUÂN
                                                                                               

 Cảm nhận ư!.Vâng, Đất - Trời giao thoa giữa năm cũ và mới . Cái hương vị xuân về thoang thoảng một
cái gì đó rất đặc trưng của một dân tộc. Dân tộc tôi suốt đời lam lũ, những tiếng than van giữa hai mùa
mưa - nắng;cái giọng ba miền vốn dĩ khác nhau, nhưng tựu trung vẫn chân chất như nhau. Cái vốn bé
bỏng của một dân tộc là sự chấp nhận, sự hy sinh nhưng vĩ đại từ những tấm lòng. Kể từ khi hình thành
một đất nước con của rồng cháu của tiên, đôi quang gánh của những bà mẹ quê qua bao thời kỳ vẫn còn
đó.
Tôi nghe văng vẳng bên tai câu hát vọng về từ trong tiềm thức vật vờ “bà bà mẹ quê chợ sớm đi chưa
thấy về…”. Đàn trẻ nhỏ nô đùa trên những con đê miền sông Hồng hay ở những rạch nhỏ giữa buổi trưa
hè miền sông nước Hậu Giang hay bằng những đôi chân trần đuổi nhau trên những triền cát nóng bỏng
miền trung nước Việt.
Cái điều xem như rất tầm thường đó, lại là cái hình bóng của những con người Việt Nam. Mọi người dù ở
bất cứ nơi đâu, sang – hèn, quê mùa - trí thức đến những người giầu sang - bất hạnh. Có những lúc ngồi
trầm ngâm nhớ về một thủa trẻ thơ, để cảm nhận từ trong tâm mình những tiếng thở dài, những giọt
nước mắt xót xa hay tiếc nuối.
Xuân về! Đất trời chan chứa nắng xuân. Hà nội đón xuân trong nắng và cái lạnh hanh hanh, miền trung
vẫn nắng -  mưa thất thường, Sàigòn nắng nhẹ nhàng len lỏi trên khắp phố phường; từ Mỹ Tho xuôi về
miền sóng nước Hà Tiên chen qua đất mũi Cà mau hương xuân  muôn nơi rộng mở.
Bằng hữu bốn phương! đứa ở trời xa Cali nắng ấm  hay Texas nắng nóng chẳng khác Saigòn, thằng dong
duổi dưới trời Paris hoa lệ hay Sydney hiền hòa. Tôi, vẫn ngồi đây trên quê hương, Sài gòn đêm xuân trở
gió đón giao thừa, gặm nhấm một thủa xa xưa nhớ về các vua Hùng dựng nước, nhớ đến bao anh hùng
giữ nước muôn đời lưu danh như Quang Trung hay Nguyễn Trãi Với Bình ngô đại cáo, hay Hịch tướng sĩ
của vị anh hùng dân tộc họ Trần tiếng thơm nức ngàn đời.
Với khói thuốc nhẹ bay, tôi ngồi dưới chân tượng người nhìn ra dòng sông như trầm mình trong tiếng
sóng Bạch Đằng Giang diệt Nguyên Mông. Người vẫn sừng sững uy nghi như nhắc nhở cháu con hãy
nhớ về cội nguồn, hãy giữ gìn non sông.
Ngày mai, lại một ngày mới, mùa xuân mới lại về!. Vấn vương khói thuốc vờn bay, chợt nhớ câu thơ mà
tôi rất thích.

Nhả ra cụm khói vô thường
Khói bay bay mãi còn vương lại mình…
(Trích thơ của Ký giả Hồ Ông)

Khói hương nơi các bàn thờ tổ tiên vờn bay trong đêm nay, một đêm vô thường của riêng tôi. Phố xá
đông vui đêm hoa xuân muôn màu áo, muôn người trẩy hội, đèn phố tỏa sáng sắc màu hòa chung với
muôn hoa đua nở. Chợt có tiếng chú bé đến bên mời :
-Chú mua giúp con mấy tờ vé số đi chú.
Tôi nhìn đứa trẻ chìa xấp vé số, tay nắm tay bà cụ ngoài bảy mươi có lẻ. Một chút gì ái ngại len vào trong
tôi. Tôi hỏi bà cụ đêm nay đêm giao thừa mà cụ không ở nhà với con cháu.
Cụ lắc đầu, nói:
- Không nhà cửa chỉ còn lại thằng cháu nội này thôi. Cha nó mất lúc nó chưa tròn ba tuổi, mẹ nó bỏ làng
để bước sang ngang với một người đàn ông khác. Hai bà cháu cũng phải bỏ làng, bỏ xứ mà đi kiếm sống
rau - cháo qua ngày. Đêm đêm ngủ ngoài hiên hay chân cầu nào đó; biết đêm nay là đêm giao thừa
nhưng còn xấp vé số chưa bán hết phải đi bán hết rồi mới về góc phố nào đó nghỉ chân.
Tiếng thở dài của cụ làm tôi thức tỉnh, đưa tay cầm xấp vé số mà bùi ngùi. Bà cụ gật đầu cảm ơn khi tôi
mua mười tấm vé số và gửi biếu thêm bà chút tiền gọi là qùa mừng xuân.
  Ánh mắt long lanh của thằng bé và nụ cười trẻ thơ dưới làn da đã rám nắng phong trần. Tôi nói với nó:
-        Nếu số này trúng cháu hãy ra đây, dưới chân tượng Đức Thánh Trần Hưng Đạo này gặp chú, chú
sẽ chia cho nó một nửa dù là trúng nhiều hay ít, nó gật đầu dạ rồi bước đi.
Duỗi mắt nhìn theo bước chân của bà và cháu Tôi ngước nhìn tượng người và mong mình sẽ trúng số.
Hương xuân của bà cháu nó là vậy đó! không than van hay giận hờn oán trách chỉ biết cúi đầu chấp
nhận. Đôi chân già nua và đôi chân trẻ thơ hòa vào dòng người, vốn dĩ cuộc đời đã mặc định cho mỗi
người bất luận là ai một số mệnh.
                
                                                                     ###########
                                                                                
Đêm nay đã là đêm của ngày mười ba tết rồi. Tôi lại đến dưới chân tượng người ngồi nhìn dòng sông. Gió
đêm thổi nhẹ nhàng, tôi mong bà cháu thằng bé đến để thưc hiện lời hứa chia đôi số tiền trúng số, dù số
trúng đó là số nhỏ nhất trong những giải, nhưng năm trăm ngàn cũng là một số tiền khá lớn đối với bà
cháu thằng bé. Tôi nhủ với lòng từ khi biết mình trúng số, không phải tôi chỉ chia đôi số tiền  như đã hứa
nhưng tôi sẽ gởi hết số tiền trúng số cho bà cháu nó.
  Mấy lần tìm kiếm không gặp, tôi mang trong lòng một nỗi buồn da diết, vô tình tôi đã mang theo một
chút hương xuân mà không phải đó la hương xuân của mình. Phải, Tôi  đang mang hương xuân của bà
cháu thằng bé bán vé số không nhà trong năm mới! Tự nhủ, tôi sẽ phải tìm bằng được bà cháu bán vé số
để gởi lại cho bà cháu nó chút hương xuân mà tôi còn đang giữ của bà cháu nó, dù đó là chút hương
xuân muộn màng.
                                                    

Sàigòn 26 tháng 2 năm 2010
                                                               
Đặng Trần Sikiew
(Cựu thuyền nhân -Thailand)

                                          
 Trở về