You need Java to see this applet.
Phuong Tien Thong Tin Cua Than Huu Ti Nan Viet Nam sau ngay 14-3-1989 tai Thai Lan

                          Ơn Người – Ơn Đời …

-By PST 2542-

Tên em là Nguyễn Thị Thái Lan, một cái tên thật đẹp! Những người quen biết
với gia đình em thì cho rằng tên này thật nhiều ý nghĩa, mang tên loài hoa
Lan nở trên xứ Thái. Với thầy cô giáo và mấy đứa bạn Canada da trắng học
chung, khi biết em được sinh ra trong trại tỵ nạn Thái Lan thì bật lên tiếng
“wow!!!” và gọi em là “Thailand” rất thân thương, trìu mến làm em càng thêm
vui và hãnh diện với  tên của mình. Tối nay, em đang ngồi xếp hành lý để
sáng mai lên Campus cho năm đầu Đại Học. Ngoài sách vở, áo quần và những
vật dụng cần thiết khác cho đời sinh viên, cuốn album gia đình là thứ không
thể thiếu được cho cuộc sống xa nhà. Em lấy hết các album ra xem lại, rồi lựa
chọn những tấm hình tiêu biểu để vào cuốn album nhỏ cho riêng mình .Vài
tấm hình dịp birthday của em và thằng em trai, hình chụp với ba mẹ mùa
Giáng Sinh vừa rồi, hình cả gia đình trong ngày em tốt nghiệp High School,
hình hai chị em vui đùa ở park khi còn nhỏ v.v…Và đây,  một tấm hình đã phai
màu, chụp mẹ đang ẵm em còn đỏ hỏn trên tay tại hành lang bệnh viện ở trại
tỵ nạn Thailand, phía sau tấm hình còn rõ những dòng chữ viết tay của mẹ :
“Bệnh Viện Sikiew Mùa hè 1992 – May mà có Con, đời còn …dễ thương!” .Mỗi
lần nhìn tấm hình này, em lại nhớ đến câu chuyện em đã được sinh ra trong
hoàn cảnh nào mà mẹ đã kể đi kể lại đến cả trăm lần, mà lần mới nhất chỉ
cách đây vài tiếng đồng hồ tại bữa tiệc tiễn em đi học Đại Học trong phòng
khách nhà em chiều nay. Mẹ đã kể lại một lần nữa cho mấy cô chú bạn của ba
mẹ nghe, với những cảm xúc đầy vơi, mênh mang một trời kỷ niệm cũ …Em
xin ghi lại nguyên văn lời kể của mẹ em sau đây.

                                   *********************

Tôi là con gái Cần Thơ gạo trắng nước trong, tuổi thơ tôi tràn đầy hạnh phúc
bên cha mẹ anh em, bạn bè. Những chiều hè, bến Ninh Kiều lộng gió đón bước
chân chúng tôi dạo bước, chơi đùa; đại lộ Hòa Bình những ngày Lễ Tết tưng
bừng nam thanh nữ tú dập dìu, và con đường Võ Văn Tần có ngôi nhà bé nhỏ
xinh xắn của gia đình tôi . Cha tôi là thầy giáo dạy Toán tại trường Phan
Thanh Giản, mẹ tôi buôn bán tạp hóa tại nhà, cuộc sống không giàu có nhưng
ấm êm bình an. Tại họa bắt đầu đổ xuống khi cha tôi đột nhiên đổ bệnh nặng
và qua đời. Đau đớn khóc than cho cha, mẹ tôi cũng bắt đầu đau yếu luôn
luôn, tiền bạc hao hụt khi chữa bệnh cho cha nay càng thêm khó khăn, túng
thiếu, tôi phải nghỉ học, từ bỏ giấc mơ đến giảng đường Đại Học để đến Bắc-
Loong, Kampuchia phụ giúp tiệm may cho gia đình nguời dì ruột đã sinh sống
ở nơi này từ lâu. Công việc tương đối xuôi chèo mát mái, thời gian này đất
nước Kampuchia đang ở trong gian đoạn tranh sáng tranh tối, sau nhiều năm
nội chiến, đặc biệt chế độ Khơme đỏ đã tàn lụi nhờ sự hỗ trợ quân sự của
chính phủ Việt Nam, nay đang được dư luận thế giới quan tâm cho cuộc bầu cử
do Liên Hiệp Quốc giám sát sau khi quân đội Việt Nam phải rút quân về nước.
Tình hình lúc này quả là nhiễu nhương, tham nhũng hối lộ ở khắp nơi, các
nhóm tổ chức vượt biên người Việt cũng mượn cơ hội này đưa nhiều chuyến
tàu đến Thailand bắt nguồn từ Kongpongcham, Bắc Loong trót lọt chỉ trong 1-
2 ngày trên biển. Đầu năm 1990, dì tôi có người làm ăn quen đưa tàu vượt
biên qua Thái, thấy hoàn cảnh tôi khó khăn họ sẵn sàng cho đi với giá vỏn vẹn
hai chỉ vàng. Dì đã hết lời khuyên tôi hãy ra đi, tìm tương lai cho chính mình
và sau đó là giúp cho gia đình.  Ngày bước chân lên tàu tôi đã khóc hết nước
mắt vì tôi không hình dung được cuộc sống ở trại tỵ nạn Thailand ra sao, và
khi ra nước thứ ba sẽ sống ra sao khi không có một người thân nào, tương lai
thật là mong manh, mù mịt …
Rồi tôi cũng nhập trại tỵ nạn Panatnikhom vào một buổi chiều u ám mây đen
vần vũ. Tôi ngỡ ngàng, ngơ ngác vì một rừng người ra đón chúng tôi suốt con
đường từ cổng trại dẫn đến khu A, tôi may mắn được làm quen với vợ chồng
Bác Thư trên chuyến tàu nên được xếp ở cạnh chỗ hai bác cũng như ăn uống
chung . Bác Thư trai cũng là một ông giáo về hưu, bác Thư gái hiền lành nhân
từ, nghe hoàn cảnh của tôi, hai bác đã an ủi, chia sẻ và nâng đỡ tinh thần của
tôi những ngày dài mòn mỏi trong đời tỵ nạn tạm dung. Hai bác có ba người
con đều ở Mỹ, riêng đứa con gái út cũng cỡ tuổi tôi trong chuyến vượt biên
một năm trước đó đã chết trên biển Đông nên hai bác xem tôi như con của
mình vậy. Buổi sáng tôi đi học thêm Anh Văn, trưa về phụ bác Thư nấu cơm,
rồi nghỉ ngơi, học bài, chiều đến thì đi lãnh nước về giặt giũ, cơm nước, tối về
chỗ riêng của tôi viết thư cho mẹ ở Việt Nam, hầu như thư nào cũng đầy nước
mắt nhớ nhà, đêm nào cũng mơ thấy được về lại căn nhà xưa, có cha có mẹ
như bài hát của Phạm Duy tôi vẫn yêu thích:

“…Cho tôi lại ngày nào
Trăng lên bằng ngọn cau
Me tôi ngồi khâu áo
Bên cây đèn dầu hao
Cha tôi ngồi xem báo
Phố xá vắng hiu hiu
Trong đêm trời khô ráo
Tôi nghe tiếng còi tàu …”

…Khi ở Bắc Loong ai cũng nghĩ qua được Thailand thì coi như được đổi đời,
tương lai tươi sáng, nhưng đến trại rồi mới biết chuyện không dễ dàng như
xưa nữa. Sau mười mấy năm mở rộng vòng tay đón chào “boat people”, Cao
Ủy Liên Hiệp Quốc và các nước phương Tây đã bắt đầu mỏi mệt nên lòng nhân
từ của họ từ từ khép lại, các trại tỵ nạn Đông Nam Á chính thức đóng cửa
ngày 14 tháng 3 năm 1989, những ai đến sau ngày này phải qua cuộc thanh
lọc gắt gao của nước chủ nhà, nếu vượt qua được cuộc thanh lọc này mới được
phái đoàn nước thứ ba phỏng vấn và cho định cư.  Người ta chia sẻ kinh
nghiệm, bàn tán cùng nhau cách chuẩn bị cho cuộc thanh lọc quan trọng, làm
sao cho nhân viên thanh lọc của Bộ Nội Vụ Thái thấy được lý do bỏ nước ra đi
của mình thật là chính đáng .
Tôi thú thật với bác Thư trai:
-Con chẳng có lý do chính trị chính em gì cả bác ơi, con ra đi chỉ vì kinh tế khó
khăn, muốn giúp đỡ gia đình qua cơn nguy khốn mà thôi.
Bác Thư vội vàng trấn an tôi:
-Con chớ có dại mà khai như thế! Hãy xem lại trường hợp của con nhé, có
phải vì chế độ mới không chăm lo cho người dân đầy đủ, cha con mất đi, gia
đình khó khăn nên con phải nghỉ học là do nhà nước không quan tâm cho
người dân thấp cổ bé miệng, trường đại học dành cho con ông cháu cha, chính
quyền tham nhũng thối nát từ trên xuống dưới …chính vì vậy mà con phải ra
đi để tìm tự do, tìm dân chủ và quyền được làm người …
Thế là hàng ngày bác giúp tôi bài cho cuộc thanh lọc, tuy có phần tự tin hơn
một chút nhưng tôi vẫn lo lắng vô cùng vì nghe nói tỷ lệ đậu thanh lọc chưa
đến 10% . Cho đến bây giờ tôi vẫn tạ ơn trời cao đất dày vì hai bác đối xử với
tôi tràn đầy tình thương. Biết tôi không có thân nhân nước ngoài gửi tiền, hai
bác cho tôi ăn uống chung không bao giờ nhắc nhở chuyện tiền bạc, bù lại, tôi
cũng biết thân phận “ con bà phước” của mình, hàng ngày chăm chỉ học hành
và phụ giúp hai bác làm chuyện lặt vặt trong nhà…Thỉnh thoảng rảnh rỗi, bác
Thư còn giảng giải truyện Kiều cho tôi nghe, nói chuyện văn chương và kể về
những ngày tuổi trẻ làm thầy giáo dạy Văn của bác thật sôi nổi hào hứng. Bác
Thư gái dạy tôi nấu ăn, dù trong trại tỵ nạn chẳng có cao lương mỹ vị nhưng
bác là người Bắc nên truyền cho tôi cách kho cá thật khô, thật mặn đậm đà;
cách luộc rau muống xanh rì mà nước trong veo, tôi lại có dịp trổ tài nấu món
canh chua cá lóc kiểu Nam Kỳ Lục Tỉnh hai bác ăn cứ khen tấm tắc làm tôi
cũng thấy vui trong lòng …

Tại lớp học Anh Văn, tôi ngồi gần anh Quang. Anh là người thanh niên đầu tiên
trong trại làm cho tôi bớt đi mặc cảm gái quê Nam Bộ của mình. Ở trại
Panatnikhom thời ấy, vẫn ngấm ngầm có sự “phân chia giai cấp” giữa các lô
nhà. Nghe nói khu C-D đa số là dân Sài Gòn, trí thức, nhà giàu, mức độ thấp
hơn chút xíu là lô E-F, và đến lô B, lô A, sau này thêm lô L thì có rất nhiều dân
miền tây, quê mùa, ít học, mở miệng ra với ngôn ngữ bình dân, vô tư, “có sao
nói dzậy người ơi” nên bị nhiều người chê bai, dòm ngó bằng …nửa con mắt.
Tôi tuy là gái Tây Đô, nhưng giọng nói Miền Nam, bản chất rụt rè và thân
phận “mồ côi” ở trại làm tôi mặc cảm không dám kết thân với ai ngoài vợ
chồng bác Thư và vài người chung lô nhà. Anh Quang là người Sài Gòn thứ
thiệt, đang học đại học Tổng Hợp thì bỏ ngang đi vượt biên. Anh cũng có một
mình nhưng được người chú ruột bên Pháp gửi tiền lai rai nên cũng khá thoải
mái, đủ cho anh đóng tiền cơm tháng, học hành, mua sắm lặt vặt .v.v. Anh
hay giúp tôi khi tôi không hiểu bài, tôi mến anh vì anh không kiêu ngạo, xa
cách, anh lại có giọng nói miền Bắc ngọt ngào, êm ái. Còn anh thì sau này thú
nhận với tôi rằng, chính sự yếu đuối nhỏ bé của tôi đã làm lòng anh xao
xuyến, muốn ra tay chở che và bảo vệ tôi. Anh nói tôi không giống như nhiều
cô gái khác ở trại, có tiền rủng rỉnh nên ăn diện điệu đà, còn tôi thì không có
tiền nên lúc nào cũng mặc trên người bộ dồ thun Cao Ủy mà nhiều người
không thèm đụng đến khi có tiền thân nhân tiếp tế. Anh kể có lần ngồi học bài
ở nhà, nhìn thấy tôi đi ngang xách thùng nước mới lãnh ở COEER về, nắng
quái chiều tà xuyên qua chiếc áo thun Cao Ủy mỏng manh để anh thấy được
bờ vai tôi gầy guộc, nhô cao như câu hát diễm lệ của Trịnh Công Sơn làm anh
thật sự xúc động và đem lòng yêu mến: “Vai em gầy guộc nhỏ, như cánh vạc
về chốn xa xôi …”

Việc gì đến cũng phải đến, khi hai con người cô đơn, khát khao tìm kiếm tâm
hồn đồng điệu, tìm đến nhau giữa những giờ phút chênh vênh, buồn bã lê thê
của đời tỵ nạn để chia sẻ nghĩ suy, nâng đỡ tinh thần lẫn nhau, tôi đã yêu anh
với cả trái tim nguyên vẹn, dâng hiến không ngại ngần để rồi biết mình có
thai khi anh vừa rời tôi qua trại khác để thanh lọc. Là một cô gái mới lớn, điều
này đối với tôi thật là kinh khủng, tôi chẳng biết tâm sự cùng ai, bèn đánh liều
qua nhà bác Thư khóc lóc:
-Lòng con bây giờ rối hơn canh hẹ, hai bác cho con biết phải làm gì bây giờ,
hay là con phải phá thai thôi, vì con sắp phải đi thanh lọc, tương lai còn mù
mịt thì làm sao mà dám nuôi con hả bác ?
Hai bác, một lần nữa, lại giang vòng tay cho tôi tựa đầu:
-Con gái ơi, đừng dại dột như thế, đứa bé nào có tội tình gì! Theo đạo Công
Giáo của bác thì đó là trọng tội giết người, mà suy cho cùng thì cũng có đạo
nào ủng hộ phá thai bao giờ? Con qua đây một mình, đã sống được thì nuôi
thêm một đứa bé cũng chẳng sao, hãy cứ để tự nhiên, xem kết quả thanh lọc
của con và Quang ra sao, rồi cũng sẽ có cách giải quyết mà thôi, bác tin là
như thế . Hãy bình tĩnh, an vui và đừng bao giờ có ý nghĩ đó nữa nhé …
Lời khuyên của hai bác đã làm tôi vươn lên chấp nhận sự thật, mỗi tối bác kêu
tôi qua nhà cùng đọc kinh, bác bảo không phải dụ tôi theo đạo, nhưng muốn
tôi có mặt để bác cầu nguyện cho tôi thêm sáng suốt, thêm sức mạnh vuợt
qua cơn thử thách này …Bác cũng nói Chúa và Mẹ Maria hay nhận lời xin của
người ngoại đạo, và tôi đã thấy rất rõ điều này …Mọi việc sau đó diễn ra thật
tột đẹp đến không ngờ, anh Quang được đậu thanh lọc, dù tôi bị rớt nhưng tôi
nộp đơn tái xét với tờ khai sinh của đứa con sanh ra tại trại tỵ nạn. Nhớ lại 9
tháng 10 ngày cưu mang đứa con trong bụng, tôi cũng có nhiều lần thấy tủi
thân, bơ vơ lạc lõng, nhưng cũng chẳng ngờ đến ngày chuyển dạ mới thấy
được tình nghĩa con người đối với nhau trong cảnh khốn khó . Con gái tôi chào
đời tại bệnh viện Sikiew một ngày hè tưoi đẹp, ngoài bác Thư còn có mấy cô
bác, anh chị em chung lô nhà đến thăm và mang quà cho tôi không ngớt, ai
cũng khen con tôi xinh xắn, dễ thương nên tôi đã quyết định đặt tên con là
Nguyễn Thị Thái Lan để ghi lại kỷ niệm với nơi chốn đã cưu mang mẹ con tôi
và biết bao người tỵ nạn khác. Chiều chiều, tôi ẵm con đi dạo vòng quanh bãi
đá Sikiew, con gái khỏe mạnh bụ bẫm và những lá thư anh Quang từ Canada
gửi qua cho tôi thêm sức mạnh vào một ngày mai tươi sáng.
Cuối cùng tôi đã được đậu và qua Canada đoàn tụ cùng anh. Ngày tôi đến
Toronto, hai bác Thư từ New York bay qua đón chào gia đình tôi có một đoạn
kết như trong mơ.  Chúng tôi vui mừng ôn lại những tháng ngày đã qua, ơn
của hai bác tôi không thể nào quên, mặc dù vì những lý do riêng tôi chưa theo
Đạo Công Giáo nhưng tôi vẫn đến Nhà Thờ và đặc biệt vẫn cầu nguyện Chúa
và Mẹ Maria trong những giai đoạn lên thác xuống ghềnh nơi xứ người. Anh
Quang trở lại đại học ngành computer và ra trường làm cho một hãng điện tử,
tôi vì có con nhỏ nên mở một tiệm sửa đồ kiêm giặt ủi và sau đó sanh thêm
thằng con trai nữa, cuộc sống vừa đủ và hạnh phúc, tôi không dám đòi hỏi
hơn thế nữa …

                                       ***********************

Câu chuyện của mẹ em là như vậy đó! Đêm nay, trong giây phút chuẩn bị xa
nhà để bước vào đời, em muốn nói lên ngàn lời Tạ Ơn. Tạ ơn xứ sở Thailand là
nơi chắp mối duyên cho ba mẹ em gặp nhau. Cám ơn Tình Người đã yêu
thương, che chở, ủi an và thông cảm cho mẹ em những ngày gian lao thử
thách. Tạ ơn ba mẹ đã không bỏ con, để con được sinh ra đời làm người đến
ngày hôm nay. Ơn người, ơn đời …để ngày mai ở giảng đường đại học Canada
đón nhận một sinh viên mới, tên Nguyễn Thị Thái Lan!

Canada, Mùa Hè 2010
PST 2542


                                                                 Trở về