You need Java to see this applet.
Phuong Tien Thong Tin Cua Than Huu Ti Nan Viet Nam sau ngay 14-3-1989 tai Thai Lan

Nói với người
         lưu vong


Cuộc rượu tàn
Maĩ chẳng say
Thôi đành uống cạn
Tháng ngày buồn tênh
Để sầu
Vơi bớt mông mênh
Cho thân lưu lạc
Bớt bồng bềnh trôi
Quê hương
Còn đó cuối trời
Đành lòng sao!
Trọn kiếp người lưu
vong.


Thiêndi
Tang thương

Mênh mông
Trong cuộc hư vô
Đời nghiêng ngả
Những  vần thơ thở
dài.
Hoàng hôn
Phủ bóng chiều ai
Đưòng ra tuyệt lộ
Tìm hoài ở đâu?
Xung quanh đây
Một cõi sầu
Không gian hiu quạnh
Tiệp màu tang thương.

Thiêndi
Lỗi thề

Chim Quyên
Vùa tập bay chuyền
Mải bay xa qúa
Chim quên đường về.
Còn ta
Sao mãi đắm mê!
Quê hương có đấy
Lỗi thề
Về đâu?

TD
Copyright © 2010 pst14-3.com All rights reserved
Anh Còn Nợ Em

Anh còn nợ em
Một buổi chiều hò hẹn
Lời yêu thương em hằng mong đợi
Sao anh không nói ra ?

Anh còn nợ em
Đêm Giáng Sinh năm nào trên xứ lạ
Nửa đêm tan lễ trời lạnh giá
Bước cùng nhau trên bãi đá Sikiew
Đêm đầy sao …
Anh không nắm tay
Truyền hơi ấm cho em ?

Ôi thương sao đôi mắt anh
Buồn vời vợi
Cả một trời sám hối
Em vẫn biết rằng
Tình yêu chúng mình
Như mây hai phương trời
Vẫn cứ mãi mãi trôi !

Anh còn nợ em
Tập Thơ tình viết dở
Đã đến ngày chia tay
Đưa anh về xứ
Về với Người
Với Tình Yêu vĩnh cửu thiêng liêng
Chiều mưa xứ Thái nhạt nhòa
Anh có buồn không ?

Anh còn nợ em
Tình yêu trọn kiếp này
(Trả nợ một đời không hết tình
đâu!)
Và nếu có kiếp sau
Em vẫn xin được làm
Người tình
Để suốt đời
Nhìn theo bước anh đi .

PST 2542
Bến Mơ

Giữa đêm
Đêm của khôn cùng
Mơ đan vội qúa
Bóng chập chờn theo.
Đêm Sikiew
Giữa muôn trùng
Nhớ trưa Phanat
Nhớ  chiều Kô-công
Tự do ơi!
Nhớ em nhiều!
Tên em ảo vọng
Giữa hư không lại về.
Ta đây,
Vẫn một bến mơ
Bến Tự do,
Bến đợi, bến chờ ngày mai.


Đặng Trần Sikiew

TIẾNG SÁO THIÊN THAI.

Cây sáo hôm nao giửa đất tù
Mày mò Anh cắt cán chổi suông
Làm cây sáo thổi ru thơ nhạc
Bản Souvernir ngọt cả hồn!...

Tiếng sáo Anh bay vút đỉnh trời,
Ngàn sao lấp lánh giọt vàng rơi
Đỉnh trời rộn rã thiên thai khúc,
Hoa lá xôn xao khóc lẫn cười!...

Bên chấn song tù thân lữ khách...
Giọt nhớ giọt thương giọt ngậm
ngùi!
Réo rắt cung lòng trăm vạn lối,
Đường thu trãi ngập lá vàng rơi!...

Véo von sáo trúc reo trầm bổng
Ru khúc tình thơ theo gió trăng...
Gi1o bỗng ngừng bay, trăng đứng
lặng...
Ngàn xanh liểu rủ tóc thi nhân...

Ngơ ngẩn si hồn trêu ả nguyệt,
Vèo bay quên cả yếm đào tiên...
Lồ lộ vóc ngà qua khói thuốc...
Nhạc sáo say vùi trăng nở hoa...

(Tiếng sáo liêu trai Hồ Ông trong
trại Cấm năm  1993)
Hàn dạ Thảo


TRỞ VỀ

Em ơi xin rỏ nổi lòng ta,
Từ thuở xuân xanh đến tuổi già...
Quê củ ta về trong nước mắt!...
Đường quen nào thấy bóng người
qua!...
Bãi trăng thêm vắng ...hoa cười gió,
Khóm trúc đong đưa giọt lệ òa!...
Nổi nước mệnh trời ai đâu rỏ
Cả đời cô quạnh tủi thân ta!...
Hàn dạ Thảo
(Cố hương 1998)

Mùa Xuân Ti Nạn.


Đỉnh trời xám ngoét một màu Xuân.
Lã trong sương giá cánh chim lạc đàn!
Hàng bàng trút lá ban mai...
Lộc non vươn tới chuỗi ngày mông lung!
Tường giam trơ mặt lạnh lùng,
Núi nghiêng nhỏ lệ mây trùng trùng
giăng!
Em thơ má trủng ,mắt bầm...
Xuân về lại rét căm căm...cắt hốn!
Vẽ trong hư ảo kiếp người...
Mùa Xuân tị nạn cõi đời buồn tênh!!...
Handathao.
Xuan 1993



Gởi gió cho mây ngàn bay.


Gởi gió tình thơ bay đến ai...
Người nơi phương đó kẻ phương nầy,
Mây ngàn phiêu lãng trời nhung nhớ,
Gởi gió tình thơ bay đến ai...

Hoài mộng phút đầu chớm gặp nhau,
Mắt òa trong mắt ý thầm trao...
Duyên trời muôn kiếp giờ tương ngộ,
Ngỏ vắng xôn xao buổi hẹn đầu!..
.
Nhưng trời bỗng nổi cơn giông tố,
Kẻ ở người đi luống ngậm ngùi!...
Ngàn dặm phong trần ai nấy bước.
Chập chùng trong mộng nhớ không
nguôi!...


Có những chiều hôm hoa rộ trắng,
Hương lài thoang thoảng bóng trăng
suông...
Ai hoài mong đợi tình thơ vắng.
Ngun ngút sầu dâng tận đỉnh hồn!...

Mây ngàn bay mãi trời xa lạ,
Quê cũ vùi sâu một kiếp người!...
Gởi gió cho mây trời bay mãi
Mang tấm tình thơ thương nhớ ai!...

Trại cấm 1995
Han da Thao
NHỚ....


Ra đi nhưng lòng còn gởi lại
Một sáng Sikiew nắng mới lên
Mây trôi hờ hững làm tôi khóc
Chiều mơ màng nỗi nhớ không tên


Ra đi lòng tôi còn Vương vấn
Panat đêm về gió ngẩn ngơ
Cây cao nằm im nghe tiếng thở
Của những tâm hồn đang bơ vơ


Ra đi nhưng sao tôi vẫn nhớ
Một thuở vui buồn với nắng mưa
Chợt đêm thao thức hồn bỡ ngỡ
Có phải lòng mình đã yêu chưa??


Nơi ấy tình đã nuôi tôi lớn
Yêu người yêu cuộc sống xung
quanh
Và bạn bè bao ngày gắn bó
Sẽ chia những giấc mộng mong
manh


Ra đi tim tôi còn ở đó
Nghẹn ngào giờ phút tiễn đưa nhau
Người ở nơi nào người có nhớ
Nơi này tôi mãi một niềm đau!

August 2013
KL
Thơ Vui: Tình Tỵ Nạn

Tình tỵ nạn là tình không suy nghĩ
Hợp là yêu, không tính toán so đo
Yêu nhau rồi, là cứ nhận cứ cho
Tiền bạc, tiền nong, chỉ là …chuyện nhỏ!

Bởi cơm ăn, nước uống ngày hai bữa
Cao Uỷ nuôi, từ gà mìn đến bó rau
Cửa nhà, nước nôi chẳng phải lo đâu
YWAM, COERR “take care” toàn diện

Tình tỵ nạn là tình …xẹt như điện
Yêu nhau rồi, ta hãy cứ “ghép form”
Dù biết rằng anh đã có vợ con
(Em cũng thế, có chồng rồi anh ạ!)

Nhưng nơi đây tình yêu là tất cả
Xứ Thái ngày dài buồn ngẩn buồn ngơ
Yêu nhau đi, dù chỉ là tình hờ
Nâng đỡ nhau những ngày dài tỵ nạn

Tình PST là tình rất…can đảm
Biết chui hàng rào để đến thăm nhau
Lính Thái, M.O.I, nhằm nhò gì đâu
Khi tình yêu đang nồng nàn réo gọi!

Ta gặp nhau sau 14/3 oan nghiệt
Phải ngậm ngùi đi thanh lọc, cách xa
Bỗng hôm nào anh nhớ em, thiết tha
Hãy đợi đấy, anh sẽ … vượt rào cản!

Nếu xui xẻo, anh vào “ Ô xập xảm”
Em đừng buồn, đừng lo lắng ngóng trông
Sau vài ngày được thả, thế là xong
Anh quyết chí: đêm nay lại …vượt trại!

Tình tỵ nạn: tình ngây ngây dại dại
Sáng gặp rồi, chiều vẫn nhớ như… điên
Lối vào lô nhà em, anh bước đã quen
Đi loanh quanh, lại tìm về …chốn cũ!

Tình tỵ nạn là một liều thuốc ngủ
Để em quên đi bão tố đại dương
Cho anh quên những thao thức đêm trường
Mỏi mòn đợi kết quả ngày thanh lọc

Tình tỵ nạn là tình rất “đặc biệt”
Lớn dần theo cơm Cao Uỷ, gạo Thailand
Mì gói Mama khi gió đông sang
Hay chiều cuối năm, cụng nhau ly “mai cỏng”

Tình tỵ nạn: tình không hề nhỏ mọn
Yêu nhau rồi, vẫn chấp nhận rời xa
Mỹ, Pháp, Úc Châu, hay Canada
Tình tỵ nạn bao la như biển rộng

Tình tỵ nạn qua nhanh như giấc mộng
Vui hay buồn, xin hãy tạ ơn nhau
Kỷ niệm hôm nào, xin chớ quên mau
Tình tỵ nạn, có một thời, rất thật!!!

KL PST-2542
LÁ THƯ KHÔNG BAO GIỜ ĐỌC

Ngày tôi lên đường hồi hương về nước
Có một lá thư không thấy đề tên
Tôi ngập ngừng nhìn, vừa lạ vừa quen
Trong giây phút, hồn bâng khuâng rung
cảm

Lá thư ấy theo tôi vào giấc ngủ
Chuyến bay chập chờn nửa tỉnh nửa mơ
Trở về quê hương, tỵ nạn cuối mùa
Buồn vui mang theo nặng đầy hành lý

Nhưng người ơi, trong giữa cơn mộng mị
Tôi vô tình đánh mất lá thư kia
Cánh thư người như một giấc mơ qua
Đến rồi đi, khi tôi chưa kịp đọc

Người đã viết gì, hỡi người thương mến
Có phải nhớ tôi, không muốn lìa xa?
Người đã vì tôi, thương nhớ thiết tha
Gửi tâm sự ngập tràn trên trang giấy?

Thư mất rồi, lòng tôi buồn biết mấy
Người có giận hờn, có trách tôi không?
Vì thư kia, người đã kể chuyện lòng
Nhưng đáp lại là tình tôi hờ hững?

Hôm nay đây, chắc người cũng đã hiểu
Tôi đã vô tình, là bởi vì đâu!
Tôi ước thời gian đừng vội qua mau
Cho tôi trở lại ngày chia tay Panat

Tôi sẽ tìm người, dù trong giây lát
Giây phút tạ từ sẽ luyến lưu thêm
Đôi mắt người, chắc tôi sẽ không quên
Và tôi sẽ hẹn người ngày hội ngộ

Nhưng mà thôi, chúng mình không duyên
nợ
Thư đã mất rồi, người cũng xa xôi
Có một lúc nào người nhớ đến tôi
Tình tỵ nạn, tình đẹp vì dang dở??!

Còn tôi, bao năm trôi qua vẫn nhớ
Có một lá thư chưa đọc bao giờ
Cám ơn người, cho một mối tình thơ
Tôi xin giữ trong đời làm kỷ niệm!

Edmonton Dec 2014
PST-2542  KL